Lục lại những ngăn kéo cũ của kí ức, tôi vô tình chạm vào bộ ảnh Long Biên từ mười lăm năm trước. Có cảm giác như vừa quen vừa lạ.
Có những khung hình vẫn rực lên cái nắng vàng hanh hao của mùa cũ, có bức lại chìm trong gam xám lạnh lẽo của những ngày đông ven sông, và có cả những sắc xanh thẳm, mơ màng của một buổi sớm khi phố phường còn chưa kịp thức giấc. Ống kính ngày ấy cứ mải miết đuổi theo sự thay đổi của cảnh vật: lúc là những nhịp cầu sắt đan chéo vào nhau như những chứng nhân già nua, gầy guộc trên Cầu Long Biên; lúc lại là đường chân trời kéo ngang mặt Sông Hồng, lặng lẽ cắt đôi cái khoảng không bao la ấy.
Nhưng khi nhìn lại, điều khiến tim tôi thắt lại một nhịp không phải là màu sắc hay ánh sáng, mà là những khoảng trống. Đó là mặt nước trải dài tít tắp không một bóng nhà cao tầng chen chân, là bầu trời cao rộng chiếm trọn cả ánh nhìn. Đó là những khoảng lặng của quá khứ – nơi ta có thể hít hà cái phong vị tự do, tĩnh mịch của một Hà Nội chưa vội vã như bây giờ.