"Mạch máu" lộ thiên

Phạm Thành Long


Chúng ta đã quá quen với việc ngước nhìn bầu trời qua những "mạng nhện" dệt bằng cáp viễn thông. Đến mức sự hỗn loạn ấy trở thành một thói quen thị giác, một phần tất yếu của cảnh quan.

15 năm (2010–2025), bộ ảnh này ghi lại một thứ vừa là hạ tầng kĩ thuật vừa là một thứ "hoạ tiết" điển hình của đời sống Việt Nam đương đại.

Chiếc cột điện giống như một di chỉ khảo cổ với nhiều tầng văn hoá khác nhau. Trên cùng một cột điện, ta thấy sự cộng sinh của những sợi cáp đồng bền dai từ thời điện thoại bàn và những lõi cáp quang đỏng đảnh của kỉ nguyên số hoá. Những bó dây càng dày, càng chặt, càng chứng minh cho cơn khát kết nối chưa bao giờ dừng lại.

Tuy nhiên, nhìn từ góc độ quy hoạch, sự "bền bỉ" này lại là một cơn đau đầu dai dẳng về thẩm mĩ và an toàn. Giống như điệp khúc "đào lên - lấp xuống" của những con đường, những mối nối trên cao vừa tố cáo quy hoạch chắp vá và vừa bộc lộ cả sự bất lực khi nhu cầu tăng trưởng chạy quá nhanh so với năng lực ngầm hoá.

Từ Hà Nội đến làng chài Nhơn Lý, những đoạn dây cáp đã dệt nên một ngôn ngữ thị giác chung. Ở đó, khoảng cách địa lí tan biến, chỉ còn lại dòng chảy dữ liệu in hình lên nền trời.

Bộ ảnh không chỉ là ghi chép về hạ tầng, mà là một cuộc lắng nghe cách không gian sống bị định hình bởi những "vết sẹo" công nghệ — thứ sẽ sớm trở thành di sản của một giai đoạn phát triển.


Chia sẻ:
Facebook Pinterest

Cùng tác giả